MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 783

định mệnh lại đưa đẩy gã này đến với nàng lần nữa. Akemi sợ và ghét
Kojiro. Cũng như Seijuro và tên cường đồ đã cưỡng bức nàng, Akemi thấy
người đàn ông nào cũng ích kỷ, tàn bạo và đáng ghê tởm, ngoại trừ một
người ... Người đó, chao ôi ! nghĩ đến chỉ khiến nàng tủi thân muốn khóc.
Sự sợ hãi thúc đẩy Akemi tìm cách tránh mặt ba người khách. Nàng nép
mình trốn trong đống gỗ vụn và dăm bào của căn lều đang dựng ở sân sau.
Ngoài kia tiếng gọi “Hanagiri” vang đến tai nàng lẫn với tiếng ồn ào của
khách chơi đêm, tiếng sênh phách và những tiếng rao hàng lanh lảnh.
Mỗi tiếng gọi lại như làm tăng thêm nỗi lo sợ của Akemi khiến nàng cố thu
mình nhỏ lại hơn trong bóng tối như con chuột trong lỗ sâu. Nàng ngồi như
thế lâu lắm, lắng nghe động tĩnh. Cho đến khi không còn tiếng réo gọi nữa
và đồ chừng khách đã đi khỏi, Akemi mới bò ra, len lén xuống bếp. Thấy
nàng, mụ đầu bếp ngạc nhiên:
- Hanagiri ! Đi đâu về thế ? Bao nhiêu người tìm, cả chủ nhân cũng ...
- Khe khẽ chứ ! Chủ nhân đâu ?
- Ông lên nhà khách rồi.
- Cho ta chén rượu.
- Rượu bây giờ ư ?
- Ừ, nhanh lên !
Với hũ rượu trên kệ, mụ rót một chén rượu đưa Akemi. Nàng ngửa cổ uống
một hơi cạn, lấy vạt áo chùi mép đoạn chạy ra cửa.
- Đi đâu đấy ?
- Ta ra giếng sau rửa chân.
- Nhớ lên trình chủ nhân, nghe !
Nhưng Akemi không lên đại sảnh gặp Jinnai. Nàng vòng qua bếp mở cổng
sau ra đường. Gió đêm thổi lành lạnh. Chút rượu vừa uống khiến nàng
chếnh choáng say. Nhìn mấy khung cửa giấy sáng, trên đó hiện lên hình
một hai kỹ nữ với khách làng chơi ngồi kề vai nhau, Akemi nhổ nước bọt
rồi cắm cúi đi thật nhanh về phía trước.
Một cái hố, nước mưa đọng lưng chừng, phản chiếu nền trời sao lấp lánh.
Akemi dừng lại ngắm, rồi nghĩ thế nào, nhìn lên trời tìm ngôi sao lớn nhất,
nàng thì thầm một lời ước.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.