MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 784

Đằng xa về phía sau, bóng đèn lồng thấp thoáng. Gió thoảng đưa tiếng chân
người và tiếng gọi “Hanagiri” đến tai Akemi.
Nàng tức giận rủa thầm:
- Đồ súc vật ! Chúng không để người con gái đau khổ này yên thân được
lúc nào chăng ? Nước mắt và mồ hôi của ta trong bấy lâu không đủ để
chúng mua thêm được cái cột hay cây kèo nào sao ?Đừng hòng bắt ta trở về
nữa !
Akemi rẽ theo đường mòn xuống ruộng. Trong bóng tối, nàng rảo bước đi
nhanh, hy vọng chóng ra khỏi chỗ này càng sớm càng tốt.
Trên đầu nàng, vướng trong tóc, một mảnh vỏ bào cũng theo nhịp chân
nàng bước mà nhún nhảy như múa.
oo Khi cả ba dời khỏi trà thất thì Kojiro đã say chếnh choáng, phải vịn tay
vào vai Juro mới đi được.
Phố xá vắng teo. Về đến gần bờ lạch, trời tối om nhất là qua những quãng
đường có tàng cây rậm rạp. Đêm không trăng, dưới ánh sao lờ mờ khi ẩn
khi hiện, cả ba bước thấp bước cao, không phân biệt được chỗ nào là đường
chỗ nào là vệ cỏ nữa Juro bực dọc nói bâng quơ:
- Đã bảo ngủ lại, mai về có phải hơn không !
Koroku cũng phụ họa:
- Phải rồi. Sao đại hiệp không ngủ lại ?
- Ngủ ở đâu ? Kojiro lè nhè. Ở cái trà thất hôi hám đó à ? Không đời nào !
Thà trở lại quán Ogiya còn hơn.
- Không nên ...
- Sao lại không nên ?
- Nàng đó tuy biết đại hiệp song lại cố ý lánh mặt. Như thế thì còn thú vị
nỗi gì ?
Kojiro đập tay vào vai Juro:
- Phải ! Phải ! Ngươi nói phải lắm !
- Đại hiệp muốn cùng vui với nàng không ?
- Không.
- Nhưng vẫn nhớ nàng phải không ?
- Trong đời, ta chưa bao giờ nhớ ai cả. Ta không phải hạng người dễ say mê

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.