cọng rong và lá cỏ phủ trên mặt.
- Nhiều cá nhỉ !
Thằng bé lắc đầu:
- Cũng chẳng nhiều. Bắt từ trưa đến giờ mới được chừng ấy. Mùa thu rồi, cá
trốn xuống bùn hết.
- Bán cho ta được không ?
- Bán chỗ cá này ấy à ?
- Ừ, cho ta mua, ta sẽ trả tiền.
- Không được. Cá này tôi bắt về cho cha tôi.
Dứt lời nó ôm rổ cá nhảy lên bờ. Một loáng đã mất dạng trong đám cỏ tranh
cao bằng đầu người, không để lại dấu vết.
- Thằng này nhanh nhẹn quá !
Musashi bất giác hồi tưởng lại những kỷ niệm cũ thuở thiếu thời và nghĩ
đến Jotaro, đứa học trò nhỏ bây giờ chẳng biết trôi giạt nơi đâu. Lần cuối
gặp Jotaro ở trấn Kiso, gần biên giới tỉnh, bấy giờ nó mới mười lăm. “Nay
chắc đã lớn, gần mười bảy tuổi rồi còn gì ! Tội nghiệp ! Nó gọi mình là sư
phụ, tôn kính phục thị mình mà mình đã làm được gì cho nó đâu !”.
Nhớ đến những lúc đi với Jotaro và Otsu, hắn phiền muộn khôn cùng, tự
trách mình đã không làm tròn bổn phận bảo vệ hai người trong cơn hoạn
nạn. Trăng lên từ bao giờ hắn không biết. Mãi khi nhìn thấy bóng mình kéo
dài trên nền cỏ ướt sương, hắn mới sực tỉnh. Vầng trăng đầy, tròn vành vạnh
tỏa ánh sáng lung linh lên cánh đồng mênh mông càng làm tăng nỗi hiu
quạnh trong lòng hắn. Nhớ lại những đêm trăng sáng như đêm nay, Otsu
thường mang sáo ra thổi. Qua nhạc dế nỉ non, Musashi nghe văng vẳng
tiếng sáo của Otsu xen lẫn với những tiếng cười trong như thủy tinh của
nàng và Jotaro. Musashi lẳng lặng đi như kẻ mộng du. Vầng trăng chênh
chếch ngang vai, biểu tượng mối tình son sắt của nàng, theo hắn từng bước,
trung thành và im lặng.
Đi như thế chẳng biết bao lâu, bỗng xa xa thấy thấp thoáng có ánh đèn.
Mừng được chỗ nghỉ chân và biết đâu chẳng có cái gì ăn lót dạ, Musashi
rảo bước về phía ấy.
Nhưng đến nơi, căn lều gỗ trơ trọi đen ngòm sau rặng lau cao khiến hắn e