MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 788

ngại.
Cửa đã đóng kín. Một tiếng ngựa hí vang. Hắn giật mình nắm đốc kiếm.
- Ai đó ?
Hắn nhận ngay ra giọng thằng bé bắt cá hồi chiều.
- Ta là khách lỡ đường, muốn ngủ nhờ một đêm, sáng mai đi sớm.
Tấm ván cũ dùng làm cửa được kéo sang bên, đứa trẻ thò đầu ra dò xét.
- À ! Ông khách !
Đoạn bước hẳn ra ngoài, nhìn Musashi một lúc, nó nói:
- Được, mời ông vào.
Căn lều đổ nát quá đỗi. Mái tranh nhiều lỗ hổng, ánh trăng xuyên qua vẽ lên
vách lá những vệt sáng tròn loang lổ. Cuối lều sát với một căn phòng, tạm
gọi là phòng vì được ngăn ra bằng mấy tấm ván cũ, là một chỗ lõm xuống
dùng làm bếp. Trong bếp than, sậy đã tàn nhưng mùi khét của những thân
sậy chưa cháy hết vẫn còn phảng phất.
Đứa bé khêu to ngọn đèn dầu thông đặt trên bệ đất, mời Musashi ngồi vào
chiếc chiếu độc nhất trải trên nền nhà rồi quỳ xuống trước mặt hắn, trang
trọng nói:
- Xin tha lỗi, nhà nghèo không có gì đãi khách. Lúc nãy ở ngoài đầm, ông
ngỏ ý muốn ăn cá, bây giờ còn ý muốn ấy không ?
Trong căn lều nát, dáng trịnh trọng của thằng bé khiến Musashi ngạc nhiên.
Hắn không nói mà chỉ nhìn nó chăm chú. Thấy khách nhìn, thằng bé cũng
nhìn lại, chờ câu trả lời.
- Ngươi bao nhiêu tuổi ?
- Mười hai.
Đứa trẻ đáp buông sõng. Nhìn khuôn mặt nó, Musashi phân vân vì nó hao
hao giống một khuôn mặt nào đó hắn không nhớ. Tuy thằng bé nhem nhuốc
đen đủi như củ sen vừa móc dưới bùn lên, nhưng khuôn mặt ấy có nhiều nét
thanh tú. Đặc biệt là đôi mắt sắc sảo vô cùng, vừa thông minh vừa cương
nghị khiến hắn có cảm tình ngay.
Không thấy khách nói gì, đứa trẻ lại tiếp:
- Trong nhà cũng còn cháo kê nấu đậu. Cá nướng phần cha tôi rồi, ông có
thể dùng chỗ còn lại.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.