MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 789

Musashi mỉm cười nghe câu nói thật thà ấy. Hắn gật:
- Tốt lắm. Vậy mang ra đây cho ta.
- Ông dùng trà không ?
- Nếu có trà thì còn gì bằng !
- Vậy ông chờ đấy.
Musashi nghe tiếng đứa nhỏ bẻ những thân sậy ở phòng trong rồi tiếng thổi
lửa phù phù. Chắc nó đang đun nước.
Qua khe vách, khói cuồn cuồn tuôn ra, xua hàng đàn muỗi với bọ mát bay
tứ tung khắp chỗ.
Lát sau thằng bé bưng ra một cái khay gỗ trên bày lộn xộn những thứ thực
phẩm vừa kể, kèm theo một ấm trà, đôi đũa và cái bát sành, để tất cả lên
chiếu trước mặt khách.
Đang đói bụng, Musashi không nề hà, ăn một loáng đã hết cả món cá nướng
và bát kê nấu đậu. Hắn chép miệng ra vẻ còn thòm thèm, gật đầu cám ơn
thằng bé.
- Ngon lắm ! Cho ta gửi lời cảm ơn chủ nhà nữa. Chủ nhà đâu ? Chắc ngủ
rồi !
Đứa trẻ cười hì hì, lấy tay chỉ vào mũi mình:
- Chủ nhà đây !
Musashi trố mắt:
- Ngươi là chủ nhà ?
Đứa trẻ gật. Yên lặng ngượng nghịu một lát, Musashi lại hỏi:
- Ngươi ở một mình thì làm gì mà sống ?
- Bắt cá, trồng rau, cho thuê ngựa. Con ngựa buộc đằng trước ông thấy đó.
Tôi cho thuê và làm nài giữ ngựa luôn.
Thằng bé vừa nói vừa thu xếp khay mang vào.
- Khuya rồi, ông đi nghỉ thôi ! Nằm ngay trên chiếu ấy. Nhà chỉ có thế !
Musashi cảm ơn, cởi áo ngoài ra làm gối, dựa song kiếm vào vách cạnh túi
hành trang rồi nằm nghỉ. Giấc ngủ đến chập chờn. Qua tiếng muỗi vo ve,
hắn nghe đâu đây tiếng mưa rơi trên mái tranh và tiếng rin rít của sắt đá cọ
vào nhau. Tỉnh dậy, mồ hôi toát ra như tắm ướt cả lần áo lót.
Bên ngoài, ánh trăng vẫn vằng vặc. Từ hiên vọng vào nhiều tiếng xoèn

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.