MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 791

Musashi phẫn nộ kêu lớn:
- Ngươi có ý định giết cha ? Ngươi có biết thế là vô luân hay không ? Đến
lang sói ở đồng hoang này cũng không thế !
- Tôi đâu có giết. Tôi chỉ cắt đôi ra thôi mà ...
- Thằng này điên rồi !
Musashi nhảy lại định giật con dao. Nhưng thằng bé kêu lên:
- Không ! Không ! Nếu không chặt ra thì làm sao tôi mang đi chôn được !
Musashi khựng lại:
- Thế cha ngươi chết rồi à ?
- Phải. Chết rồi ! Lúc sáng.
Musashi thở phào tựa người vừa trút được một gánh nặng. Nhìn ra xa, đồng
cỏ hun hút dưới ánh trăng mơ hồ như trong truyện liêu trai. Hắn lắc đầu,
không ngờ cuộc đời lại có những chuyện bi hài đến thế được !
- Thi thể để đâu ?
- Ở phòng trong, ông vào mà coi !
Musashi theo thằng bé vào phòng. Nó mang theo cái đèn đã khêu to ngọn
đặt lên chiếu. Trên chiếu, xác một ông già mặt kimono mới, nằm ngay
ngắn, tay để lên ngực, mái tóc bạc phơ cuốn gọn gàng trong chiếc mũ vải
nông dân. Đầu chiếu, trên một cái kệ thấp bày bát cơm, bát nước và một đĩa
gỗ đựng mấy con cá nướng, một cái lọ nhỏ cắm vài bông hoa dại còn tươi.
Trông đĩa cá, nhớ đến lúc hắn đòi mua những thứ ấy của thằng bé mang về
làm lễ cúng cha, Musashi cảm thấy bẽ bàng. Nghĩ rằng hắn cũng đã chia sẻ
một phần những lễ vật kia, Musashi chắp tay cúi đầu kính cẩn trước thi hài
chủ nhân để tỏ lòng cám ơn và từ biệt.
Thằng bé mắt đỏ hoe. Nó không khóc, chỉ bậm môi. Musashi khen cho lòng
can đảm ấy và liên tưởng đến hành động thực tế của nó, mài dao định cắt
thi thể cha ra để mang đi chôn cho dễ, hắn không biết phải nghĩ thế nào.
Trong những tâm hồn hoang dã, ý niệm về luân lý có khác với ý niệm của
mọi người. Một hành động khác thường trong một cảnh huống khác
thường, âu đành coi như vậy !
- Ngươi định chôn cha ngươi ở đâu ?
- Trên đồi. Chỗ ấy cao, không ngập nước.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.