- Không mướn được ai khiêng xác hay sao ?
- Không có tiền.
- Ta tặng một số tiền làm ma.
Đứa trẻ lắc đầu:
- Cha tôi không muốn thế. Ông không nhận tiền tặng của ai bao giờ, mà
cũng không muốn lễ lạc gì ở chùa nên không cần tiền.
Xem thái độ của thằng bé và nghe những lời nó nói thì gia đình này chắc
không phải gia đình nông dân và có một quá khứ muốn giấu. Tôn trọng ý
muốn ấy, Musashi đề nghị giúp đứa nhỏ trong việc chôn cất.
Hôm sau, mới hửng sáng, thi thể ông lão đã được bó chặt lên lưng ngựa chở
đi, đứa bé dẫn đường và Musashi theo sau.
Đồng hoang khá rộng, nhiều chỗ lầy lội chỉ mọc toàn một thứ cỏ lác. Gặp
những chỗ như thế, ngựa chở nặng không qua được, Musashi phải vác thi
thể ông lão lên vai, lựa chỗ đất rắn hoặc bước lên thân cây đổ mà đi. Xế
trưa mới tới bãi tha ma trên một quả đồi trong một khu rừng thưa. Rải rác
đây đó vài ngôi mộ, có ngôi chỉ còn là những nấm đất thấp lè tè, cỏ đã vàng
cháy.
Tìm đến chỗ mấy ngôi mộ cũ có dựng bia, đứa bé ngỏ ý muốn an táng cha ở
đấy.
Hai người hì hục đào huyệt xong, đặt thi thể ông lão xuống và lấp đất. Đứa
bé cắm những bông hoa dại lên mồ rồi chắp tay cung kính vái. Nó nói:
- Ông bà và mẹ tôi chết đều chôn ở đây cả. Những mộ này là mộ các vị ấy.
- Sao không có danh tính gì khắc trên bia mộ ?
- Ông tôi không cho ! Cha tôi dựng những tấm bia đá này để đánh dấu.
Theo lời kể lại thì lúc còn sống, ông tôi được nhiều nhà quyền quý đến
thăm, mời giữ nhiều chức vụ.
Nhưng ông tôi không nhận, bảo rằng kiếm sĩ chỉ thờ một chủ. Nếu thất bại,
không bảo vệ được chủ soái thì phải mai danh ẩn tích đi. Cho nên ông tôi về
cày ruộng, không muốn lộ danh tính nữa.
- Ngươi biết tên tổ phụ ngươi là gì không ?
- Không. Cha tôi không cho biết.
- Cha ngươi tên gì ?