MỘT ĐỜI CÓ NHAU - Trang 107

Mạnh Kha cười :

- Lại tới tiệm ăn mọi lần đó hở ?

Vân Quỳnh gật đầu, Mạnh Kha chiều ý cô ngay :

- Cũng được !

Cho xe chạy chầm chậm trên đường, Mạnh Kha hỏi :

- Sao em không chọn một tiệm ăn nào khác mà cứ thích chỗ này vậy ?

Gác cằm lên vai Mạnh Kha, Vân Quỳnh nũng nịu trả lời :

- Nhưng mà em chỉ thích tiệm ăn này thôi à ?

- Anh có thể biết lý do được hay không ?

- Đố anh đó !

Mạnh Kha tìm bàn tay của Vân Quỳnh đang để ngang bụng mình, anh nắm
tay cô nhè nhẹ :

- Làm sao mà anh biết được ? Tại món ăn hợp với khẩu vị của em hay sao ?

- Món ăn chỉ là chuyện nhỏ, vì ăn uống chỉ là chuyện phụ thôi mà.

- Thế thì anh chịu thua, em nói cho anh nghe đi !

- Em thích tiệm ăn này vì thích khung cảnh thoáng mát ở đó, nhưng cái
chính là vì . . .