MỘT ĐỜI CÓ NHAU - Trang 114

Cô y tá nhăn mặt :

- Sao mà chậm lụt vậy ? Rồi làm sao làm hồ sơ để chuyển bệnh nhân đây ?

Mạnh Kha lung túng :

- Nhưng tôi không biết tên cô ấy là gì ?

- Sao kỳ cục vậy ? Bộ anh không phải là người nhà của cô ấy hay sao ?

- Không phải chỉ là chúng tôi đụng vào nhau mà thôi.

- Vậy để tôi hỏi bác sĩ coi sao ?

Cô y ta quay lưng định bước đi, Mạnh Kha vội hỏi :

- Nhưng mà cô ơi . . .

Cô y tá dừng lại :

- Anh muốn hỏi gì ?

- Cô ấy . . . có sao không ạ ?

- Anh yên tâm, cô ấy chỉ bị thương ở phần mềm thôi. Nhưng có lẽ vì bị va
đập mạnh nên cô ấy mới bất tỉnh thôi. Chắc cô ấy cũng sắp tỉnh dậy rồi đó !

Mạnh Kha thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, nỗi lo như vơi đi quá nửa. Anh
nhìn cô y tá :

- Thế tại sao lại phải chuyển bệnh ạ ?