MỘT MÌNH Ở CHÂU ÂU - Trang 195

Lúc này, các quán cà phê trên quảng trường đã mang rất nhiều ghế ra sân

cho khách ngồi. Những người khách ngồi đó, mang kính râm, vừa uống cà
phê vừa ngửa mặt hứng nắng. Gió thổi tóc họ bay. Những tiếng cười. Dàn
nhạc của quán Gran bắt đầu chơi trên cái sân khâu nhỏ ngoài cửa quán. Họ
có một piano, một viola, một violon, và một accordion. Họ vừa chơi
“Everybody loves somebody sometimes

[63]

” theo lối jazz, phập phồng, bập

bùng. Họ chơi rất hay. Một vài đôi tình nhân trên quảng trường khiêu vũ
nhẹ theo tiếng nhạc. Trên quảng trường nắng đẹp lúc này, với mặt hồ xanh
ngăn ngắt ngoài kia, và những người trên quảng trường hầu như ai cũng có
ai đó làm bạn, thì cái bài hát “Ai cũng có lúc yêu ai đó” càng trở nên tuyệt
vời. Như một giấc mơ hay cảnh bộ phim Hollywood được dàn dựng hoàn
hảo.

[63] Ai cũng có lúc yêu ai đó.

Nhưng có lẽ đó chính là vấn đề của quảng trường San Marco, của

Venice, và là lý do tại sao đến đây lần thứ hai nhưng tôi vẫn không ấn tượng
với quảng trường này. Có cái gì đó rất Hollywood ở đây và ở khắp Venice.
Những người ngồi sưởi nắng ở đây, và dàn nhạc này không giống với
những người sưởi nắng trong vườn Luxembourg. Bởi vì họ không sống ở
đây. Họ đến rồi đi… Trong tất cả cái đẹp và sự tinh xảo của Venice, tôi
không sao thoát khỏi cảm giác rằng thành phố này đang chết. Nó đang chìm
dần. Venice là ngôi mộ của quá khứ. Chỉ còn khách du lịch đến đây, và
thành phố này chỉ còn đủ người để phục vụ du khách chứ nó không có
những người Venice, như Paris có người Paris, Hà Nội có người Hà Nội.

Sáng nay, sau khi rời khỏi nhà thờ Mary of Narazeth, tôi mua một vé xe

buýt nước theo tuyến số 2 để đi từ đó tới quảng trường San Marco; tức là
gần như đi từ đầu này tới đầu kia của Venice; có điều thay vì lấy vé tuyến số
1 chạy theo Kênh Lớn thì tôi lấy tuyến xe buýt chạy bên ngoài Lagoon. Với
những người không quan tâm tới hành trình mà chỉ quan tâm tới cái đích
cuối cùng thì tuyến số 1 hay số 2 đều thế cả, chúng đều kết thúc ở quảng