đến ông lại giận, “Thằng nhóc này, nếu không phải mẹ cậu, tôi còn không
biết là Trình phó tư lệnh đã điều đến thành phố B được hai tháng rồi.”
“Cũng đâu phải là chuyện lớn lao gì.”
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trên mặt Trình Miễn lại có một nụ
cười. Cha của anh cho đến này vẫn là người khiến anh sùng bái và kiêu
hãnh.
Ra khỏi cửa phòng làm việc của lão Chu, Trình Miễn quay người vào
nhà tắm. Rửa sạch bụi bặm trên đường, đổi bộ quần áo sạch sẽ, đi đến nhà
xe lấy xe.
Khi đi qua thao trường, đội lính trinh sát đang chơi bóng với đội cảnh
vệ, Trình Miễn giúp nhặt bóng ném lại, nhìn thấy đội trưởng đội cảnh vệ
đứng bên cạnh xem cuộc thi, anh cho lính của mình lên chọc tức: “Nếu như
chiến thắng đội cảnh vệ, khuya hôm nay tôi sẽ bảo sĩ quan hậu cần làm
thêm thức ăn cho các cậu.”
Các chiến sĩ kêu lên ồn ào chạy hăng hái, đội trưởng cảnh vệ ra vẻ
khinh thường: “Cậu có phần tự tin rồi, tôi cũng không tin lính của tôi không
thể trừng trị cậu.”
Trình Miễn cười cười ra vẻ không quan trọng: “Tôi cũng phải cám ơn
cậu tiết kiệm tiền ăn uống giúp tôi rồi.”
Đội trưởng đội cảnh vệ bị lời nói của anh làm nghẹn họng, Trình Miễn
vỗ vỗ bờ vai của anh rồi đi xa.
Kể từ khi cha được điều đến thành phố B, Trình Miễn vẫn chưa về nhà
lần nào. Lái xe hai tiếng mới đến cửa đại viện. Không nghĩ rằng còn gặp
phải một người lính tích cực, không nhận ra giấy phép xe của anh thì không
chịu để cho anh vào.