MƯỜI BẢY KHOẢNH KHẮC MÙA XUÂN - Trang 248

Có điều là không nên vội vàng, – hắn nhắc lại với bản thân hắn, – có điều
là không nên vội vàng”.

– Xin cảm ơn ông, – Pleischner nói và đứng dậy. – Món cà-phê này

ngon thật, uống với nước trắng lại càng ngon hơn.

– Ông đã báo tin cho đồng chí ấy biết rằng ông đã đến nơi an toàn

chưa, hay là ông muốn để tôi làm việc đó?

– Ông có thể báo tin cho người ấy qua các đồng chí của mình à?

“Thằng này là một tên cộng sản, – tên nhân viên Gestapo thầm nhận

xét. – Vớ được món bở rồi!”

– Vâng, tôi sẽ làm việc đó qua các đồng chí của tôi. Còn ông, về phía

mình, cũng phải thông báo cho đồng chí ấy biết... Và nên làm gấp...

– Tôi định làm việc đó ngay ngày hôm nay, nhưng không thấy ở chỗ

nào có bán loại tem thư mà tôi cần dán lên bưu ảnh để gửi đi.

– Ngày kia tôi sẽ chuẩn bị cho ông loại tem cần thiết nếu không đâu có

bán. Loại tem ấy vẽ hình gì?

– Chinh phục Mont Blanc... Màu xanh. Nhất thiết phải là màu xanh.

– Được rồi, ông có mang bưu ảnh đấy không?

– Không. Tôi để ở khách sạn.

– Dở quá. Không nên để bất cứ cái gì ở khách sạn. Ông là người nước

ngoài, người ta có thể khám xét đồ đạc của ông. Sao ông lại có thể thiếu
thận trọng đến thế nhỉ?

– Không sao, – Pleischner đáp, – đó là loại bưu ảnh bình thường, tôi

đã mua một chục chiếc như thế ở Berlin. Còn nội dung lời văn thì tôi nhớ
thuộc lòng, cho nên không có gì thiếu sót cả...

Lúc bắt tay Pleischner ở ngoài cửa, gã đàn ông nói:

– Cẩn thận và cẩn thận, đồng chí ạ. Đồng chí nên nhớ rằng sự yên tĩnh

ở đây chỉ là bề ngoài đấy thôi.