MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 1327

mắt, thời gian trốn chạy trong vị ngọt của tình yêu?

Thời điểm Thẩm Thanh Huyền tại vị mười năm, cả nước cùng chúc

mừng, yến tịch xiêm áo ba ngày ba đêm.

Mười năm qua, Thẩm Thanh Huyền đưa Kim quốc đến tương lai huy

hoàng, cuối cùng bù đắp bi thương do chiến tranh mang lại, cho dân chúng
thái bình thịnh thế an cư lạc nghiệp.

Đối với một quân chủ như thế, từ triều thần cho đến dân chúng đều trăm

miệng khen tài.

Cho nên quốc khánh lần này náo nhiệt vô cùng.

Tâm trạng Thẩm Thanh Huyền rất tốt, về phòng thấy một lớn một nhỏ

chơi đấu mắt lại càng tốt hơn.

Tiểu công chúa đã hơn bốn tuổi, đáng yêu ngoan ngoãn và cũng rất hiểu

chuyện.

Bé rất dính Thẩm Thanh Huyền, Cố Kiến Thâm cũng rất dính Thẩm

Thanh Huyền, thành thử hai người này trở thành “đối thủ” của nhau.

Ngày nào hai người cũng kiếm chuyện với nhau, làm Thẩm Thanh Huyền

nhìn mà cười không ngừng.

Nhũ mẫu đến ôm tiểu công chúa đi, Cố Kiến Thâm lập tức xáp tới ngửi

người y: “Không uống rượu hả?”

Thẩm Thanh Huyền bị hắn ngửi cho nóng lên, nói: “Không uống.”

Cố Kiến Thâm cười nói: “Ngày vui như vậy, sao không uống chút đi?”

Thẩm Thanh Huyền động lòng, nhìn hắn nói: “Bằng không … ngươi

uống cùng ta nhé?”

Cố Kiến Thâm nói: “Chỉ sợ bệ hạ say gọi phu quân.”