MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 2177

Thẩm Thanh Huyền không biết vì sao hai người lại thảo luận đến chuyện

thầm kín này, y ngại lắm, rồi lại sợ Cố Kiến Thâm không yên lòng, nên tiếp
tục giải thích: “Chúng ta khác loài, chắc không sinh được tiểu tuyết liên đâu.”

Nói xong y lại luống cuống, vội vàng bổ sung: “Ý tôi là … không phải,

tôi không phải muốn quấn với anh, tôi …”

Cố Kiến Thâm bị dáng nhỏ này của y khiến cho trong lòng ngứa ngáy,

hắn nói: “Nơi này khác với hồ băng, đợi em biến hóa rồi sẽ được học lễ nghi
của thần.”

Thẩm Thanh Huyền ngửa đầu nhìn hắn: “Lễ nghi của thần?”

Cố Kiến Thâm: “Ừ, nó khác với thế giới của hoa, là một cuộc sống hoàn

toàn khác, cũng có những quy củ khác biệt.”

Thẩm Thanh Huyền tỉnh tỉnh mê mê: “Là vậy ư …”

Cố Kiến Thâm bình tĩnh nói: “Hiện giờ em còn nhỏ, qua một thời gian

nữa, ngày thần mộc sẽ đến, lúc đó em có thể biến hình.”

Thẩm Thanh Huyền nhìn hắn: “Tôi sẽ biến thành giống như anh sao?”

Cố Kiến Thâm: “Sẽ.”

Thẩm Thanh Huyền có tý chờ mong: “Tôi có thể biến thành màu đỏ ư?”

Cố Kiến Thâm bật cười, một đao cắt đứt ý niệm của y: “Không đâu, màu

tóc và mắt đều dựa theo bản thể của em để biến ra.”

Thẩm Thanh Huyền cực kỳ thất vọng: “Vậy tôi nhất định rất xấu.”

Cố Kiến Thâm thì nghĩ: Sợ rằng chỉ có mình em nghĩ thế.

Có điều hắn vẫn bảo: “Ngoại hình chỉ là tượng trưng, bên trong của em

rất đẹp.”