MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 377

Tim Cố Kiến Thâm lập tức nảy lên, nơi nào đó đã sắp rục rịch ngẩng đầu.

Thẩm Thanh Huyền lại nói: “Ta khá thông y thuật, có lẽ có thể chữa khỏi

giúp ngươi.”

Cố Kiến Thâm nghĩ trong lòng: Ngươi trị tốt lắm ấy chứ, không cần y

thuật đã trị khỏi rồi.

Chẳng qua hắn đã rơi vào tình cảnh này, đương nhiên không thể tiếp tục

khiến cho mình quá thảm.

Cố Kiến Thâm cầm tay y nói: “Ta không sao.”

Thẩm Thanh Huyền không tin: “Ngươi không nên vì sĩ diện mà giấu bệnh

sợ thầy, mặc dù ta không dám khẳng định có thể chữa khỏi giúp ngươi, nhưng
có thể thử …” Y thuật của y cũng khá lợi hại đó.

Cố Kiến Thâm chỉ đành tiếp tục nói: “Ta không có bệnh khó nói như

ngươi nghĩ.”

Thẩm Thanh Huyền vẫn cho rằng hắn chết còn sĩ diện: “Vậy sao hồi nãy

ngươi … không phản ứng?”

Cố Kiến Thâm tiếp tục nói bừa: “Có vài nguyên nhân.”

“Nguyên nhân gì?” Thẩm Thanh Huyền vô cùng xem trọng.

Cố Kiến Thâm nói: “Có liên quan tới tâm pháp trước giờ ta tu hành.”

Thẩm Thanh Huyền sửng sốt: “Chẳng lẽ Tâm Vực còn có đạo cấm dục?”

Nếu tâm pháp hắn chú trọng chuyện này, đương nhiên sau khi thành thánh sẽ
không hề gì, nhưng y chưa bao giờ nghe nói Tâm Vực có loại tâm pháp này.

Cố Kiến Thâm nói: “Không phải cấm dục, là vì thả tâm.”

Thẩm Thanh Huyền không hiểu: “Lẽ nào ngươi không muốn … thân mật

với ta sao?”