MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 459

Thẩm Thanh Huyền cau mày nói: “Không được.”

Tuy bọn họ nhập vào xác phàm, nhưng ngọc giản này theo chân linh hồn,

cho nên y vẫn có thể nhìn thấy, chỉ có điều không cách nào lấy chúng ra.

Cố Kiến Thâm ngừng lại: “Ta đã nói rồi, nhất định là muốn ta cày ruộng

ngươi dệt vải mới được.”

Thẩm Thanh Huyền không tin, y nói: “Chắc là muốn chúng ta làm cùng

lúc.”

Cố Kiến Thâm: “Cùng lúc?”

Thẩm Thanh Huyền nói: “Chuyển khung cửi ra ngoài ruộng đi.”

Cố Kiến Thâm: “…”

Thẩm Thanh Huyền thấy hắn bất động, dứt khoát nói: “Không cần ngươi,

ta tự mình làm.”

Cố Kiến Thâm sao cam lòng để y làm việc thô tục này, thế là vội vàng

bảo: “Ta làm cho, ngươi đừng làm mình bị thương.”

Thẩm Thanh Huyền ghét nhất là hắn cứ xem mình như thế yếu, nhưng y

vẫn không chịu nghĩ thử, vì sao Cố Kiến Thâm lại muốn hết mực cưng chiều y
như thế.

Cố Kiến Thâm vừa xách khung cửi cồng kềnh vừa nói: “Nếu cùng lúc thì

đâu cần chuyển ra ngoài ruộng? Ngươi ở bên ngoài cày ruộng còn ta trong nhà
dệt vải là được.”

Thẩm Thanh Huyền ha ha: “Không nhìn ngươi, ai dám cam đoan ngươi

đang dệt vải mà không phải phá khung cửi?”

Cố Kiến Thâm: “…” Uy tín của hắn đã phá sản đến mức này rồi sao?