MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 496

Thẩm Thanh Huyền nói: “Cũng may nhiệm vụ hoàn thành.”

Cố Kiến Thâm ôm ngang y lên: “Đi, vào ngủ một giấc thật ngon.”

Thẩm Thanh Huyền vòng lấy cổ hắn nói: “Bệ hạ không choáng sao?”

“Choáng chứ.” Cố Kiến Thâm cúi đầu nhìn y, “Có điều cũng quen rồi.”

Thẩm Thanh Huyền nghe không hiểu: “Sao lại quen?”

Cố Kiến Thâm đặt một nụ hôn lên trán y: “Vừa thấy ngươi, đầu đã cảm

thấy choáng váng say ngất, qua nhiều năm như thế, ngươi nói ta có quen
không?”

Thẩm Thanh Huyền cười nói: “Lắm lời.”

Cố Kiến Thâm bị giọng nói mềm mại của y trêu cho lòng ngứa ngáy, lập

tức cúi đầu hôn y.

Thẩm Thanh Huyền dường như cũng quen rồi, quen với nụ hôn của hắn.

Chuyện này …

Không thể nói rõ là tốt hay xấu.

Hai người nghỉ ngơi mấy ngày, Thẩm Thanh Huyền vẫn băn khoăn nhiệm

vụ hái sao trời, y hỏi hắn: “Cái này rốt cuộc muốn hoàn thành thế nào?”

Cố Kiến Thâm nhìn y chằm chằm hỏi: “Ngươi tin ta không?”

Thẩm Thanh Huyền nói: “Tin chứ.”

Cố Kiến Thâm nắm tay y nói: “Vậy thì giao cho ta.”

Thẩm Thanh Huyền lại hỏi: “Không cần ta làm gì sao?”