MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 72

Lại nói Tôn chủ bảo có người đồng hành với nó, không biết là ai nữa?

Đang nghĩ, Túc Vũ lập tức nhìn thấy tiểu đồng đứng ở trước điện.

“Tiểu đồng” quay đầu, một đôi mắt to đen trắng rõ ràng nhìn về phía nó.

Túc Vũ hoàn toàn ngây dại!

Thật … thật … thật đáng yêu!

Mái tóc đen nhánh, da thịt tuyết trắng, mắt to ngậm nước, một nốt chu sa

ở mi tâm đỏ tới mức làm lòng người run rẩy …

Qua thật lâu, Túc Vũ mới mở miệng:

“Ngươi … ngươi …”

“Tiểu đồng” mềm giọng nhẹ nhàng nói:

“Ta là Triêu Yên.”

—— Đào hồng ngậm mưa rơi, liễu xanh dầm sương mai(3).

(3) Câu thơ Hán: Đào hồng phục hàm túc vũ, liễu lục canh đới triêu yên.

Đây là câu thơ Tôn chủ từng nói với nó!

Túc Vũ vui mừng hỏi han:

“Ngươi là biến thân của cây liễu ư?”

Triêu Yên gật đầu:

“Ừ.”

Xem ra đây là bạn đồng hành của nó! Túc Vũ vui sướng quá chừng!