MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 956

Cố Kiến Thâm mở thực hạp ra cho y, nói: “Mau ăn đi.” Chắc y đói bụng

lắm rồi.

Thẩm Thanh Huyền nào quan tâm ăn hay không, khóe miệng y mỉm cười,

giọng nói dịu dàng: “Hôm nay ngươi chạy không thoát đâu.”

Cố Kiến Thâm sững sờ …

Thẩm Thanh Huyền lập tức nhào tới cởi y phục hắn.

Cố Kiến Thâm: “…”

Thẩm Thanh Huyền nói: “Có thương tích phải mau chóng xử lý, lỡ để lại

sẹo thì biết làm sao!”

Lần này không còn ai quấy rầy, y không tin mình không lột được đồ hắn.

Cố Kiến Thâm ngăn cản theo bản năng, nhưng thấy y chấp nhất như thế,

trong lòng hắn bốc hơi nóng, không khăng khăng cản y nữa.

Thẩm Thanh Huyền rốt cục “được thỏa lòng”, vừa dòm, tim nhất thời đau

nhói.

Quả nhiên … roi không chỉ quất vào mặt mà trên người cũng có …

Vết xanh tím ngang dọc rơi trên da thịt trắng nõn trông cực kỳ chói mắt.

Thẩm Thanh Huyền đứng dậy nói: “Chờ ta.”

Cố Kiến Thâm kéo cổ tay y lại: “Đừng lãng phí thuốc, đã hết đau rồi.”

Thẩm Thanh Huyền nói: “Thuốc vốn để dùng trị bệnh, nói gì tới lãng

phí?”

Cố Kiến Thâm nhẹ giọng: “Cần trị cho người đáng trị.”

Thẩm Thanh Huyền trừng hắn: “Là ngươi chứ ai!”