NAM TƯỚC PHÔN GÔN-RINH - Trang 464

- Mang thêm cà - phê đến! - Sun bảo người đó.

- Tôi một cốc nữa! - Hen-rích gọi thêm.

Người phục vụ ngạc nhiên nhìn hai sĩ quan rồi lặng lẽ đi ra. Sun ngồi
xuống, hai tay ôm lấy đầu.

- Ông có thể đọc to lên không? - Hắn hỏi Hen-rích.

- Giọng tôi bé lắm.

Sun vén bức mành che cửa sổ lên và qua khe hở hắn nhìn vào bóng
đêm. Hen-rích tắt điện.

- Ông làm gì thế?- Sun rời khỏi cửa sổ.

- Ban đêm không nên vén mành cửa ra, bởi vì trong bọn du kích có
những tên bắn "mả" lắm, ông Sun ạ.

Sun bực tức hạ mành xuống.

- Ông định thức suốt đêm hay sao đấy?- Cuối cùng khi thấy kim đồng
hồ chỉ hai giờ mười lăm, Sun không nén nổi nữa.

- Đúng thế.

- Tại sao?

- Thưa Thiếu tá chỉ vì ông quá chú ý đến giấc ngủ của tôi.

Sun ngả lưng vào thành giường, thở dài sườn sượt. Ngay lúc ấy chợt