NGẠI GÌ HUÝT SÁO MÀ TỪ TỪ ĐI - Trang 318

– Thực xin lỗi, tiểu thư! – Qua nửa ngày, hắn chỉ thốt ra được một câu

này.

– Vô Nhai ngốc nghếch! – Diệp Lạc vỗ vỗ hắn.

– Đúng rồi, tiểu thư, có một người không biết có phải là thị vệ của người

hay không?

– Người nào? – Vô Nhai kéo nàng đến một phòng khác, cửa phòng vừa

mở ra, Diệp Lạc chợt ngây ngẩn cả người.

– Vi Kỳ?

Vi Kỳ bị trói chặt trên giường, vừa nhìn thấy nàng tiến vào, nhất thời hai

mắt bỗng tỏa sáng.

– Hắn sao lại thế này?

Vô Nhai sờ sờ đầu.

– Ta cứu hắn, nhưng hắn lại không chịu nghe lời.

– Cho nên, ngươi liền đập hắn ngất xỉu, rồi trói lại? – Diệp Lạc không

biết nên khóc hay nên cười.

– Cách này đơn giản nhất.