“Làm cho nàng yêu ta.”
Nàng thở dài: “Muội quả thật không có được dũng khí đó. Muội là kẻ bị
động trong tình cảm. Điều chủ động duy nhất muội có thể làm là nói ‘thích
chàng’, còn lại chỉ biết im lặng chờ đợi chàng, vừa hồi hộp vừa lo sợ…”
Mạc Quân cảm thấy toàn thân cứng đờ, còn giọng nói của chàng dường
như vang lên từ một nơi xa lắm: “Muội đang nói đến ai?”
“Muội đang tự hỏi huynh có biết chàng hay không?” Im lặng một lát,
nàng mới nói tiếp: “Muội, có lẽ đã yêu chàng, nhưng chàng lại yêu người
khác. Huynh có biết không, chàng cũng giống như huynh là kiểu nam nhân
một khi đã yêu thì ngàn thu không đổi. Còn muội, vì ghen tuông, vì ích kỷ,
vì sợ tổn thương, sợ tất cả những gì dù muội có để tâm đến mấy cũng
không tài nào nắm bắt được. Thế nên, muội đành từ bỏ…”
“Nói ta nghe, muội yêu ai?” Gân xanh trên trán chàng giật giật.
Nàng vẫn không trả lời mà chỉ tiếp tục nói: “Danh Phong, huynh là một
kiếm khách có thể tự do phiêu dạt giang hồ, phải không? Hãy giúp đưa
muội rời khỏi đây.”
Chàng đặt mạnh chén xuống bàn khiến rượu văng tung tóe: “Muội nói
gì?”
“Hãy đưa muội đi khỏi đây.”
“Muội… Muội đã có gia đình mà lại nghĩ đến chuyện đó ư?”
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt giận dữ của chàng, ảo não nói: “Phu quân
của muội không yêu muội, hà cớ gì muội phải níu kéo?”