NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ - Trang 100

-Còn tưởng anh hơn tôi hay sao đó, ai ngờ cũng chỉ mới mười tám chứ

mấy! Về học hành để còn thi đại học đi nhóc ạ.

-Nhóc sao?

Chí Trung nghệch mặt ra nhìn cô vẫn đang cười thỏa mãn. Y túm lấy

gương mặt cô, gằn giọng thị uy.

-Cô dám gọi bổn vương như vậy?

-Thì đã sao, chị đây lớn hơn em nhiều nhé! Từ nay phải gọi là chị nhé!

Chí Trung giận điên người, y một tay nhấc Hoài An lên vác trên vai. Cô

hoảng hồn túm lấy y, chới với trong không trung.

Y ném cô xuống chiếc giường trải đệm bông. Cô ôm đầu nhìn tên du côn

vừa thả cô rơi tự do xuống.

-Này anh..

Còn chưa kịp hét lên, cả thân người to lớn của y đã phủ rạp lên người cô,

cả ánh mắt như thiêu đốt của y, cũng hừng hực phủ lên cô. Hoài An thất
kinh nhìn cổ tay mình đã bị y túm lấy, bằng một sức mạnh vô song đè
xuống mặt giường.

-Anh anh anh...

-Còn dám gọi ta như vậy không hả?

Chất giọng y bây giờ như vọng về từ mấy trái núi, âm vang giận dữ. Hoài

An vội lắc đầu mạnh. Muốn sống thì phải nhẫn nhịn, nhất định phải nhẫn
nhịn.

-Biết rồi biết rồi, tôi trêu anh tí thôi mà, không cần phải như vậy đâu!