Nhưng cô không được quên, hắn là kẻ thù của Công Uẩn, là kẻ thù của
cả Đại Cồ Việt sau này. Cô không được vì chút lời ngon ngọt này mà gục
ngã.
-Chuyện của Long Kính, chỉ là ta lo lắng quá nhiều mà thôi.
Hắn đang xin lỗi cô đó sao? Giọng nói của hắn nhẹ nhàng quá, như là
gió, cũng như là mây.
Cô bất lực không tài nào đẩy y ra nữa. Càng không thể ngăn lòng mình
ấm áp khi ở trong vòng tay y.
-Ngủ đi, ngày mai còn có sức thực hiện âm mưu của cô nữa.
Hoài An dựa vào ngực y trong vô thức. Cô lặng đi. Hắn biết cô vẫn sẽ vì
Công Uẩn mà làm có toan tính riêng, vẫn chấp nhận ôm cô, vỗ về cô.
Hình như Hoài An cảm thấy, cô đã hiểu sai nhiều về tên ngạo mạn đáng
ghét này rồi.
_______
Hoài An choàng tỉnh, cô mở mắt nhìn ra bên cạnh trống trơn, cả căn
phòng cũng trống trơn.
Nhưng mà khoan đã, cô đã nằm trên giường từ bao giờ. Hoài An thở dài
nhìn ra xa, cô đưa tay xoa xoa đầu, rồi bất giác chạm lên môi.
Sao môi cô như có cảm giác ấm áp quá.
Hoài An đứng mãi ở dưới hiên, mắt trông ra cổng. Ngọc vừa bảo với cô
rồi. Lăng của Dương hoàng hậu nằm về phía Nam, ở sát đạo Ái Châu. Cô
cũng đã lén nhìn qua bản đồ ở phòng của tên người đá đó, ngoại ô giáp Ái
Châu tức là vùng Thanh Hóa ngày nay. Từ Hoa Lư này đến đó cũng không
phải là gần, đường xa lại nguy hiểm. Cô vẫn là nên dựa vào hắn thôi.