NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ - Trang 214

Chí Trung ánh mắt như lửa nhìn Long Tích, rồi một lực đẩy mạnh Long

Cân ngã nhào ra sau. Y đưa tay nắm lấy tay Hoài An toan bỏ đi.

-Lê Long Đĩnh!

Y nghiến răng đứng lại, ánh mắt vô hồn lạnh lẽo.

-Ngươi còn dám bảo vệ con rắn độc đó, là làm phản lại chính phụ hoàng!

Hoài An bần thần nhìn Chí Trung. Đôi mắt y vẫn lạnh lẽo cố hữu, y

ngước mắt nhìn Long Tích.

-Thì đã sao?

Lòng Hoài An như ngàn mũi đao đâm vào, cô mím môi cắm mặt xuống

đất. Bàn tay y siết chặt lấy tay cô.

-Ngươi? Ngươi manh tâm làm phản?

-Vương phi chẳng phải đã nói rồi sao? Ngươi làm gì có chứng cứ?

-Ngươi nghĩ ta không dám tố giác ngươi?

-Vậy ngươi nghĩ phụ hoàng sẽ tin ta hay là tin ngươi?

Lê Long Tích ngấu nghiến siết chặt lòng bàn tay. Long Cân lao đến.

-Long Tích, đừng gây nữa. Hắn không đắc ý được lâu đâu!

Long Tích nghiến răng phủi tay áo. Chí Trung nheo mắt gằn giọng nói

lớn.

-Đừng bao giờ động đến vương phi của ta.

Long Tích căm phẫn toan lao vào Chí Trung. Long Cân hốt hoảng giữ

chặt y lại.