NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ - Trang 253

-Ta biết Chí Trung em sẽ giúp ta bắt được Long Tích mà.

Câu nói nhẹ nhàng và dồn hết mọi tin tưởng ấy đổ lên đầu Chí Trung, y

ném lại cái hừ lạnh rồi phất áo đi mất.

Hoài An từ lúc nào đã quen với chỗ đứng này, ngay dưới mái hiên trước

cổng chính, trông ra phía ngoài, đợi Chí Trung trở về.

Đêm nay đã là một đêm trăng thu lạnh lẽo, từ lúc nào cô đã ngủ gật tựa

đầu trên cột gỗ.

Đêm nào cũng vậy, cô ở đây đợi Chí Trung đến tận khuya. Ngọc khuyên

thế nào cũng chẳng có ích.

Y đi, thoắt cái đã nửa năm rồi.

Từ lúc nào cô đã nghi ngờ khả năng nhớ lịch sử của mình.

Lê Long Việt cũng sắp lên ngôi rồi. Chẳng lẽ là cô nhớ nhầm, vậy có khi

nào, cô cũng nhớ nhầm về kết cục của Chí Trung?

Nửa đêm rồi, tiếng ếch nhái kêu râm ran làm màn đêm bớt sầu não.

Chí Trung đẩy cửa bước vào, đã xót xa nhìn Hoài An ngồi tựa cột, đôi

mắt nhắm nghiền, đôi môi đã tái đi vì lạnh.

Y tiến đến chỗ cô, ngồi xuống cạnh bên rồi nhẹ nhàng gỡ những chiếc lá

bé nhỏ vương trên tóc cô.

-Ngốc ạ, sao lại đợi ở ngoài này chứ.

Ánh nến từ đèn lồng leo lắt phản chiếu gương mặt đã tái tê của Hoài An,

gương mặt thon dài bé nhỏ ấy.

Chí Trung cúi xuống hôn lên môi cô. Hoài An choàng tỉnh.