NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ - Trang 283

-Nếu ngươi chịu rút quân, ta nhất định sẽ tha cho anh em các ngươi đoàn

tụ!

-Chí Trung! Anh nhất định không được khuất phục!

-Câm mồm!

Một nhát kiếm nữa chém ngang cánh tay y, Long Kính bất ngờ gào lên.

Chí Trung ngậm đắng nuốt cay trừng mắt nhìn Long Cân.

-Còn chưa rút quân?

-Chí Trung! Vì giang san! Vì phụ hoàng! Vì Long Việt!

-Ta bảo ngươi câm mồm!

Chí Trung nhắm nghiền mắt trước một nhát kiếm vô tình chém ngang

chân Long Kính. Y cố nén tiếng lòng đang gào lên, đang sợ hãi đến tê dại.
Long Kính là người thân cuối cùng của y còn sót lại trên cõi đời này...

Nhưng nếu hôm nay không bắt được Long Cân, mai đây ắt sẽ còn hậu

họa.

-Bắn tên đi...

-Bệ hạ...

Giọng viên tướng run rẩy hướng về Chí Trung.

-Trẫm nói, bắn tên đi.

Giọng y lạnh lẽo vô hồn.

Long Cân kinh hoàng nhìn cung thủ khai tiễn. Y quay đầu tháo chạy.