NGHỀ VIẾT VĂN - Trang 17

CHƯƠNG II

NGHỀ VIẾT VĂN Ở NƯỚC TA HIỆN NAY

Văn chương hạ-giới rẻ như bèo

TẢN-ĐÀ

Thưa bạn, tôi vốn không ưa những chuyện buồn. Tôi nghĩ buồn

thường phá hoại, vui mới kiến-thiết. Vậy nếu bạn thấy cuối chương
trước và đầu chương này đều có giọng hơi buồn, thì thực không
phải tại tôi, mà tại vấn-đề vậy.

Trong chương trên, tôi đã dẫn một đoạn của Vũ Bằng về tình cảnh

của nhà văn lớp trước. Đây lại xin phép ông dẫn thêm một đoạn
nữa:

“Có những nhà văn-nghệ viết bài cả tháng cho báo mà được ba đồng

[6]

;

một người khách từ quê ra tỉnh mỗi lần vài chục cây số mất hàng đồng mà
hàng nửa năm không đem về cho nhà được lấy một xu; lại có anh viết, viết
viết mà cứ nhịn đói dài người ra, phải ăn phở hàng tháng để trừ cơm rồi kết
cục, đến cuối năm, giao-thừa không có tiền trả, xuýt bị hàng phở, phang
cho một trận”.

Vũ Bằng không nói quá đâu. Ngay ở Sài Gòn, nơi “tiền rừng bạc

bể” này, năm 1939, một anh bạn tôi đảm-nhiệm phụ-trương văn-
chương cho một nhật-báo có tiếng mà mỗi tháng chỉ được lãnh có
năm đồng, một anh khác đem một truyện ngắn bán cho một tờ tuần
báo, được chủ-nhiệm trả bằng một tô phở, một ly cà-phê và vài lời
an-ủi.

Thời này còn khá hơn một chút. Muốn xét kỹ, tôi xin phân-biệt

văn-nhân làm năm hạng:

- Nhà thơ
- Nhà soạn kịch
- Nhà viết tiểu thuyết