NGHỊCH LÂN - Trang 87

- Đợi sau này em kiếm được việc làm, có tiền em nhất định sẽ mời bác sĩ

có tiếng nhất của đế quốc đến phẫu thuật thẩm mỹ cho anh.

- Khuôn mặt của anh thật sự không tới mức …đó chứ?

Lý Mục Dương cảm thấy mình thở cũng đau nữa rồi.

- Còn tốt đó chứ?

Lý Tư Niệm nhếch môi nở nụ cười , ôm bả vai Lý Mục Dương nói:

- Dù sao em cũng đã xem quen rồi, cho dù toàn thế giới đều thấy anh

xấu thì em sẽ cảm thấy rằng mắt bọn họ đã bị mù.

- Không hổ là em gái của anh.

Vẻ mặt của Lý Mục Dương tỏ ra hạnh phúc, hơi ngượng ngùng mà nhìn

Lý Tư Niệm , nói:

- Anh muốn hỏi em một vấn đề nhưng mà không cho em cười.

- Anh, anh cứ yên tâm đi, khi nào thì em cười anh chưa?

Lý Tư Niệm vỗ vỗ vào bộ ngực sữa của mình.

- Thật sự không cười?

- Thật sự không cười .

- Vậy được rồi.

Lý Mục Dương sắc mặt trở nên hồng , ánh mắt có chút trốn tránh , thanh

âm suy yếu hỏi:

- Em có cảm thấy anh giống như một con cự long không?