xuồng màu trắng đỗ bên bờ mà không thấy bóng dáng chủ nhân đâu. Tiếng
máy và tiếng lao động trong xưởng vẫn vang lên đều đặn nhưng cả hai
người đều như biến mất không để lại dấu vết. Nhiều hôm đã khuya,
Angsumalin cố chờ lắng nghe tiếng đàn từng gửi gió mang đến giai điệu
thánh thót kỳ lạ mà thân thuộc, nhưng đều thất vọng...
Angsumalin đẩy mũi chiếc thuyền gỗ dài cách bến nước một chút kéo
cho thân thuyền trôi về đằng sau rồi ra sức đẩy lên phía trước. Cô nhảy
xuống nước khi bà Orn đội nón quay lại dặn giọng lo lắng:
“Con đừng vội vào vườn làm gì, tắm xong thì lên nhà trông bà nhé. Bà
vừa mới hết sốt rét, con đừng để bà ra ngoài hiên ngồi phơi nắng bổ cau,
khéo bị lại thì khổ.”
“Lượt về mẹ nhớ mua mì nhé, con sẽ mò tôm làm mì xào giòn ăn.”
Bà Orn chưa kịp đáp thì gương mặt trắng trẻo của con gái đã lặn mất tăm
dưới mặt nước... Nước sông hơi đục nên khi mở mắt ra chỉ nhìn thấy những
hình ảnh trắng nhòa như bị một tấm kính mờ bao bọc xung quanh. Mọi âm
thanh đều mờ mịt, phía trên chỉ có tiếng động cơ thuyền máy văng vẳng rồi
tắt lịm. Angsumalin đưa tay dò dẫm tìm cột chân cầu theo thói quen, khi
ngón tay chạm vào vật gì cứng cứng trơn trơn cô liền bám lấy, rồi lấy đà
trồi lên khỏi mặt nước, hất mái tóc đang rũ xuống che kín mặt ra phía sau
lưng.
“Mizu wa fukai desu ka?... Con sông này có sâu lắm không?...”
Giọng trầm trầm vang lên từ phía sau làm Angsumalin giật mình, con
tôm càng giãy vuột khỏi tay cô.
“Tiếc quá!”
Cô quay phắt lại, giữ cho người nổi trong làn nước... Chiếc xuồng trắng
nổi gần đó. Gương mặt đang vươn ra nói chuyện với cô trông xanh xao.
Chiếc áo tay rộng, thân dài lụng thụng che gần hết thân mình, hai vạt trước
không có khuy cài mà dùng một dải vài màu ghi sọc ngang trắng buộc lại ở
eo. Cổ anh ta bôi đầy những vệt thuốc đỏ chạy dài, tay áo trái buông thõng
một bên nhưng tay phải vẫn bám chặt vào mạn xuồng. Đôi môi đỏ khô