NGHIỆT DUYÊN - Trang 270

Chương 37

Đ

ôi mắt sắc sảo nhìn cô gái chỉ hơi ánh lên một chút, rồi chuyển sang thờ

ơ, ngờ vực. Khuôn mặt rám nắng lần đầu tiên xuất hiện vẻ mệt mỏi và chán
nản. Angsumalin cụp mắt xuống, nhìn vào đôi giày bốt cao cổ nặng trịch,
đánh bóng loáng. Gót giày dừng lại ở trước mặt cô, nhưng không nghe thấy
lời nào cất lên ngoài tiếng lão Bua và lão Pol nói chuyện om sòm gần đó.

“Đêm qua, tôi suýt vỡ tim vì sợ, ông thế nào lão Pol?”

“Hự... tôi mà chả thất kinh bạt vía hơn thế à. Cái xưởng đóng tàu này là

vị trí chống lược. Chỉ sơ sẩy tí thôi là bùm! Tan tành hết.”

“Người ta gọi là vị trí chiến lược.”
“Thì đấy. Vị trí gì thì mặc kệ, chỉ biết đây là điểm vô cùng quan trọng.

Lúc có còi báo động, tôi còn chưa kịp ngồi dậy, chỉ chớp mắt đám người
xung quanh đã biến mất. Cái bọn này nhanh hơn cả khỉ, chỉ để lại mỗi một
người đi lại cồm cộp tuần tra thôi.”

Lão Pol không nói tên nhưng làm bộ hất hàm nhấm nháy ra hiệu:
“Thấy người ở đây nói chuyện là có phạm nhân trốn đến khu mình ở

phải không?”

Câu hỏi ấy làm cho bầu không khí trở nên im bặt, nhưng kẻ đang nói

không biết gì vẫn cứ tiếp tục bô bô:

“Ở đây lục soát mọi ngóc ngách. Mấy tên Nhật biết ít tiếng Thái có kể là

nếu ai che giấu sẽ tội nặng ngang đồng lõa!”