Cô gái ngẩng mặt lên ngay lập tức, khuôn mặt nhợt đi đôi chút. Cô cũng
biết rõ việc làm của mình nếu bị phát hiện sẽ phạm vào tội gì, mặc dầu vậy,
Angsumalin chưa hề mảy may nghĩ rằng hành động đó sẽ gây hậu quả
nghiêm trọng cho một người khác nữa! Khuôn mặt đang cúi xuống ấy bình
thản, không suy chuyển, chỉ riêng ánh mắt toát lên vẻ hối lỗi, nửa như xấu
hổ nửa như buồn bực về điều mà anh ta đã quyết định. Đôi môi cô gái hé
mở:
“Kobori...”
Giọng cô gọi tên anh ta nghe dịu dàng pha lẫn sự lo lắng với vẻ quan tâm
chân thành. Đôi môi cong hơi mỉm cười nhuốm màu buồn bã và chua xót:
“Tôi đã bảo rồi tôi là thằng ngốc!”
Anh ta nói khe khẽ bằng tiếng Anh chỉ đủ cho hai người nghe thấy.
“Tôi chỉ được lựa chọn làm một trong hai: là một người lính tồi nhưng
còn có chút nhân tính trong mắt cô, hoặc là người lính tốt nhưng chỉ là một
kẻ thú tính trong con mắt cô. Đối với tôi... chỉ có vậy thôi.”
“Kobori...”
Chàng trai không thèm nghe mà nhanh chóng nói tiếp như muốn giãi bày
hết mọi tâm sự:
“Tôi đã cố gắng làm điều tốt nhất cho cô, nhưng là nỗ lực tồi tệ sai trái
đối với quân đội. Tôi trao mạng hắn cho cô, nhưng biết đâu lại phải hy sinh
cả mạng sống của tôi vì hắn. Cô có biết điều lệ quân đội quy định như thế
nào không?”
Đôi mắt đen dài dẹt nhìn thẳng vào mắt cô toát lên vẻ mãnh liệt nóng
bỏng.
“Tội đó chỉ có một đường mà thôi... xử bắn! Nhưng cô đâu có quan tâm,
phải không? Vì trong mắt cô, tôi đâu có ý nghĩa gì, dù sống hay chết.”
“Không phải như vậy...”
“Giá trị của tôi còn không bằng... hắn ta... tuy rằng kẻ đó cũng từng giết
nhiều người không kém gì tôi. Hãy trông coi hắn ta cẩn thận. Tôi đã cho cô