NGHIỆT DUYÊN - Trang 426

“Nhớ em lắm, mà nhiều việc quá, thật đấy.”
Chàng trai thanh minh khiến cô thấy tức cười.

“Tôi cũng bỏ công việc sang đây đấy. Lúc đầu dừng tay định chơi

shamisen một lát rồi làm việc tiếp, nhưng đến bài Sado Okesa, nhớ em
không chịu nổi.”

Người nói im lặng giây lát, nhưng không thấy người nghe đáp lại bèn hạ

thấp giọng khẽ nói:

“Chắc em cũng chẳng quan tâm đâu.”

“Biết rồi.”
Câu nói ngắn ngủn làm chàng trai lại rơi vào im lặng, cảm thấy khó khăn

khi phải kiếm chuyện nói tiếp.

“Bác sĩ đến tìm tôi... và cho rằng chúng ta nên nói chuyện để hiểu nhau

trước khi quá muộn.”

“Thật ra đã quá muộn rồi. Anh nghĩ rằng nếu chúng ta hiểu nhau thì đám

cưới này sẽ hủy bỏ được ư?”

“Tôi đã cố làm hết sức, không ngờ mọi thứ lại ra thế này. Em cũng biết

rõ giống như tôi là không có cách nào sửa chữa được. Nhưng có thể em
cũng không phải chịu đựng tôi lâu nữa đâu.”

Gương mặt đang ngước lên nhìn bầu trời chỉ thấy như một bóng đen mờ.

“Chiến tranh biến đổi từng ngày từng giờ. Biết đâu tôi sẽ bị điều động đi

nơi khác và không quay lại nữa, hoặc nếu em chán ghét bản mặt tôi quá
không chịu được nữa, tôi sẽ gấp rút xin chuyển đi đóng quân dưới tàu. Nếu
như em may mắn tôi sẽ gặp rủi ro sớm hơn!”

“Tùy anh thôi... tùy anh. Anh muốn xử lý thế nào cũng được nhưng càng

nhanh càng tốt.”

“Tôi đã đoán là sẽ nhận được câu trả lời thế này mà. Nếu có ngày tôi gục

xuống chết trước mặt em, chắc em sẽ mừng lắm nhỉ?”

“Phải rồi. Phải... tôi chờ mong ngày đó!”