NGỠ ĐÃ LÀ YÊU - Trang 199

Và cậu đã nhầm khi nghĩ cậu chỉ có một mình. Cậu vẫn còn những người
bạn mà cậu có thể tin cậy.

- Tớ có thể tin cậu được không?

Câu hỏi của tôi khiến anh sửng sốt.

Anh dang hai tay và nói:

- Dĩ nhiên rồi.

Tôi nhìn xoáy vào mắt anh. Mắt anh không quay đi chỗ khác, chỉ thấy cơ

trên gò má anh giật giật.

- Tớ muốn đi xuyên sang mặt kia của tấm gương, - tôi lẩm bẩm, - xuyên

sang phía bên kia của Bức tường.

Anh chau mày, nghiêng người xuống để nhìn tôi gần hơn.

- Sang Palestine sao?

- Ừ.

Anh khẽ bĩu môi, quay lại phía hai cảnh sát đang ngầm theo dõi chúng

tôi.

- Tớ tin là cậu đã giải quyết được vấn đề này.

- Tớ cũng tin như vậy.

- Thế cái gì khiến cậu bồn chồn lo lắng?