NGÔI NHÀ CÂY - Trang 55

• 12 •

Tôi khuỵu gối, ngã vật xuống đất.

— Để tôi đi! – Tôi hét lên. – Tôi hứa sẽ không bén mảng đến chỗ nhà

cây nữa! – Nhưng “con ma” vẫn túm tôi kéo lên.

— Các con làm gì ngoài này?

Bố.

— Chúng con đang cắm trại bên ngoài để rình bắt một con ma. – Tôi

luống cuống giải thích. – Nó đuổi theo bọn con. Suýt nữa bọn con không
chạy kịp.

— Có chuyện gì ngoài đấy thế? – Mẹ đứng ngay dưới ngọn đèn cửa

hậu. Tôi trông rõ mẹ đang thắt dở đai lưng cái áo choàng ngủ màu hồng của
mình.

— Vào nhà. – Bố ra lệnh cho chúng tôi. – Dylan và Steve ra ngoài rình

ma. – Bố quay vào giải thích với mẹ.

Mẹ giữ cửa mở cho chúng tôi lách vào.

— Tại sao các con ra ngoài đêm hôm khuya khoắt thế này? – Giọng mẹ

rõ ràng cáu thực sự.

— Tại sao phải chạy? – Bố cũng hỏi. – Chuyện gì xảy ra?

— Chẳng có gì đâu ạ. – Steve lầm bầm. Dường như anh ấy đã hoàn

toàn trấn tĩnh.

— Không có gì xảy ra sao? – Tôi la lên lạc cả giọng. – Con ma ấy…

— Muộn rồi. – Bố cắt ngang. – Cả hai lên giường ngay. Chúng ta sẽ

nói chuyện này sáng mai.

Steve và tôi nem nép đi lên gác về phòng mình.

— Anh định ám chỉ gì khi bảo chẳng có gì xảy ra hả? – Tôi hỏi ngay

khi anh Steve vừa đóng sập cửa phòng.