NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 1164

— Đúng thế, nhưng bạn thân mến ạ, dù sao cũng phải trở lại vấn đề đầu

tiên này thật dớ dẩn nhưng thật cần thiết đấy! Anh có tiền không?

— Chừng đâu như một trăm pistol mà bác quản lý trang trại gửi cho tôi

hôm trước khi Bragelonne đi, nhưng tôi đã phải để năm chục cho Raoul:
Một nhà quý tộc trẻ tuổi phải sống cho đàng hoàng chứ. Thế là còn lại có
gần năm chục pistol. Còn cậu?

— Tôi thì chắc chắn có soát hết các túi và mở hết các ngăn kéo cũng sẽ

chẳng thấy mười louis đâu. May thay Huân Tước De Winter giàu có.

— Huân Tước De Winter tạm thời bị phá sản bởi vì Cromwell hưởng các

khoản thu nhập của ông ta.

— Thế mới biết, có Nam Tước Porthos thì hay biết chừng nào, - Aramis

nói.

— Thế mới biết không có D'Artagnan đáng tiếc biết bao nhiêu, - Athos

nói - Một túi tiền đầy căng

— Một thanh kiếm kiêu hùng?
— Hay là ta rủ bọn họ đi.
— Bí mật này không phải của chúng ta, Aramis ạ, - Athos nói - Hãy

nghe tôi, đừng đưa ai vào trong chuyện riêng của chúng ta. Với lại chạy
vạy như vậy chúng ta sẽ tỏ ra không tin ở chính mình. Chúng ta tiếc vậy
thôi, nhưng đừng nói ra…

— Anh nói có lý. Từ giờ đến tối anh làm gì? Tôi buộc phải thu xếp hai

việc.

— Liệu những việc ấy có thu xếp được không?
— Ấy! Phải thu xếp cho xong chứ!
— Việc gì vậy?
— Trước hết là một nhát kiếm với ông Chủ Giáo mà tối hôm qua tôi gặp

ở nhà bà De Rambouillet và tôi thấy ông ta lên giọng với tôi một cách lạ
kỳ.

— Vớ vẩn! Một sự xích mích giữa các tu sĩ với nhau! Một cuộc đấu

kiếm giữa đồng minh với nhau.

— Biết làm sao được, bạn thân mến, ông ta hay đấu kiếm và tôi cũng

vậy; ông ta hay giao thiệp với đàn bà, tôi cũng vậy; chiếc áo thầy tu đè