NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 872

Vừa lúc ấy viên quản lý đến hỏi ý kiến ông chủ về thực đơn ngày hôm

sau và về chuyến đi săn dự định.

— Mouston này, - Porthos nói, - binh khí của ta vẫn còn tốt đấy chứ?
D'Artagnan bắt đầu gõ nhịp trên bàn để che giấu sự lúng túng của mình.
— Binh khí của Đức Ông ấy à? - Mousqueton hỏi, - binh khí nào cơ ạ?
— Thằng quỷ! Cái bộ yên cương ấy.
— Yên cương nào ạ?
— Yên cương trận mạc chứ còn gì.
— À, thưa Đức Ông, vâng. Tôi chắc là như vậy.
— Ngày mai cậu phải bảo đảm đấy, và nếu cần thì lau chùi cẩn thận.

Ngựa đua tốt nhất của ta là con nào?

— Con Vulcain ạ?
— Thế con trường sức nhất?
— Con Bayard ạ?
— Còn cậu, cậu thích con nào?
— Thưa Đức Ông, tôi thích con Rustaud; đó là một con ngựa hay, tôi

dùng thật là hợp tuyệt diệu.

— Lực lưỡng phải không?
— Đó là giống Normand lai với Mecklembourg, cứ là đi cả ngày lẫn

đêm.

— Việc của ta đó. Cậu cho ba con vật ấy ăn uống, nghỉ ngơi cho khỏe,

cậu lau chùi binh khí cho ta; thêm nữa các súng ngắn cho cậu và một con
dao săn.

— Thưa Đức Ông, chúng ta làm một cuộc viễn du à? - Mousqueton hỏi

vẻ lo lắng.

Cho đến lúc ấy, D'Artagnan mới chỉ bâng quơ gõ nhịp, bây giờ anh đập

một nhịp hành khúc.

— Còn hơn thế nữa kia, - Porthos nói.
— Chúng ta làm một cuộc viễn chinh ư, thưa ông? - Viên quản lý nói,

mặt từ màu hồng chuyển sang trắng bệch.

— Chúng ta trở lại phụng sự, Mouston ạ? - Porthos vừa đáp vừa cố vân

bộ ria mép để lấy lại cho nó cái vẻ vũ dũng đã mất.