NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 979

— Nhưng mà - cô thiếu nữ mắt nhung thì thào, - khổ một nỗi là riêng tôi,

tôi thấy những câu thơ ấy tuyệt diệu.

Đó cũng là ý kiến của Raoul, anh ta sán đến gần Scarron và đỏ mặt nói
— Thưa ông Scarron, xin ông làm ơn bảo cho tôi biết người phụ nữ trẻ

tuổi kia là ai mà một mình một ý kiến chống lại tất cả cuộc hội họp trứ
danh này.

— A! A! - Chàng Tử Tước trẻ tuổi của tôi ơi, - Scarron nói. - Tôi chắc

rằng anh mong muốn đề nghị với cô một tên mình tiến công và phòng ngự
phải không?

Raoul lại đỏ mặt đáp:
— Xin thú thật là tôi thấy những vần thơ ấy rất hay.
— Mà hay thực đấy chứ, - Scarron nói, - nhưng sụyt! Giữa những nhà

thơ với nhau, họ chẳng nói như thế đâu.

— Nhưng tôi. - Raoul nói, - tôi chẳng có vinh dự là thi sĩ, và tôi xin hỏi

ông...

— Đúng đấy, người phụ nữ trẻ ấy là ai chứ gì? Đó là cô Ấn Độ xinh đẹp.
— Thưa ông, xin ông thứ lỗi, - Raoul đỏ mặt nói, - Ông nói thế tôi cũng

chẳng rõ gì hơn trước. Than ôi, tôi là dân tỉnh lẻ.

— Có nghĩa là anh chưa biết gì về cái thứ văn chương kiểu cách ở đây

nó ròng ròng ở cửa miệng mọi người. Càng hay! Chàng tuổi trẻ ạ, càng
hay! Đừng tìm hiểu làm gì, mất thì giờ thôi; và khi nào anh hiểu thì cũng
nên hy vọng rằng người ta chẳng nói cái kiểu văn hoa ấy nữa.

— Vậy thì xin ông thứ lỗi, - Raoul nói, - xin ông hãy rủ lòng nói cho tôi

biết người mà ông gọi là cô gái Ấn Độ xinh đẹp ấy là ai thế?

— Phải, chắc hắn đó là một trong những người đàn bà kiều diễm nhất

hiện nay, cô Françoise D'Aubigné.

— Phải chăng cô ấy thuộc dòng họ ông Agrippa danh tiếng, bạn của Vua

Henri IV?

— Cháu gái nội ông ta đấy. Cô ấy từ Martitique đến, chính vì thế mà tôi

gọi là cô gái Ấn Độ xinh đẹp

[216]

.