NGỰ LINH SƯ THIÊN TÀI - Trang 880

Nhưng khi Ngôn Ca Hành quen cửa quen nẻo đi tới một trấn nhỏ, trong

một căn phòng tràn đầy mặc hương (mùi mực) dưới đất nào đó, không có ý
tốt cười kêu Phượng Vũ đi mua “quà tặng” thì Phượng Vũ lật vài tờ sách
hắn chỉ định, mặt cũng tái xanh rồi: “Đây chính là quà tặng ngươi nói?!”