NGỰ YÊU (NGỰ GIAO KÝ) - Trang 226

lại ở trên núi, tựa như hai người bạn già gặp nhau cùng uống rượu, bình
đạm nói một câu, nàng đến rồi.

“Ừm.”

Trường Ý ngồi dậy, khẽ động chân, y ngẩn người, đưa tay sờ chân

mình, chân y vẫn phủ áo ngoài mà trước lúc nàng rời đi phủ lên.

Y không gỡ chiếc áo ra, chỉ là đưa tay thông qua lớp vải sờ sờ đôi

chân.

Kỷ Vân Hòa nhìn thấy, trong lòng chua chát: “Trường Ý...xin lỗi.”

Trường Ý quay đầu, trong mắt không có sự đau khổ nào: “Ta không

trách nàng.”

“Ta biết, nhưng mà...” Nàng khẽ đưa tay đặt lên chân y “Vẫn là muốn

xin lỗi...nhất định, rất đau đó...”

“Ừm.” Trường Ý thành thật gật đầu, lần nữa khiến tim nàng bị ai bóp

chặt lại.

Nàng nâng tay, Trường Ý đột nhiên khẽ động chớp mũi, y không nói

đến đôi chân mình nữa, mày đầu khẽ nhíu lại “Mùi huyết tinh?” Y quay
đầu, cúi người, từ cổ nàng khe khẽ ngửi xuống, hơi thở lành lạnh của y bên
cổ nàng làm lay động những sợi tóc con.

Nàng khẽ nghiêng người.

Trường Ý mở miệng hỏi nàng: “Nàng bị thương rồi?”

“Vết thương nhỏ.”

“Mùi huyết tinh rất nồng.”