NGỤC TRUNG THƯ - ĐỜI CÁCH MỆNH - PHAN BỘI CHÂU - Trang 47

Ông Trần lại sai một viên thuộc-hạ dẫn đường cho tôi đi tới đồn-

điền của Lương.

Lương ở Thái-Nguyên, có thế-lực khá lớn, cày ruộng nuôi trâu, gần

chiếm hết 8 phần mười của toàn tỉnh. Bộ-hạ rất đông, quân-giới cũng hơi
khá. Chính-phủ Pháp phong làm chức Chiếu-phủ đại-sứ để ràng-buộc họ
Lương.

Lúc tôi và người của ông Trần đến đây, Lương-tam-Kỳ hoan-

nghênh hết sức. Nhân-dịp, tôi thuyết họ Lương phản-chính và giúp sức
chúng tôi :

Lương nói :

- Chừng nào đại-binh các ngài hạ Đông-kinh thì tôi xin đem hai tỉnh

Thái-nguyên, Bắc-kạn ứng theo.

Tôi xét ý-tứ va cũng là người chỉ ngồi đợi cho công việc ai làm gần

xong thì va mới ghé vào, tự va không có khí-tượng mạo-hiểm tiến-thủ gì
hết. Chưa đến lúc sấm mưa vang dậy thì va không giúp mình gì đâu.

Ở nhà Lương mấy ngày, tôi từ-biệt ra đi, do đường núi rừng lên tỉnh

Bắc-giang tới đồn Phồn-xương, yết-kiến Hoàng-tướng-quân Hoa-Thám.

Trước kia Hoàng đã cùng tôi liên-lạc thinh-khí rồi, nhưng chỉ là

những người đem thư lui tới mà thôi. Đến giờ mới thật giáp mặt.

Lúc nầy Đặng-quân Thái-Thân đang có việc ở Hà-nội, được tin tức

tôi, liền lên Phồn-Xương gặp tôi.

Rồi đó chúng tôi xin Hoàng tướng-quân cắt đất làm đồn, tính cách

thu-dụng những đảng-viên Nghệ-Tĩnh. Hoàng-tướng-quân vui lòng ừ ngay.
Liền dẫn chúng tôi đi xem khắp xa gần, để chúng tôi tùy-ý lựa chọn chỗ
nào cũng được.