NGƯỜI BẢO HỘ - Trang 242

anh đã bắt đầu và cô lịch sự lặp lại nó cho anh, làm anh cảm thấy như thể
cô nghĩ anh là một ông già trăm tuổi và bị lãng. "Anh có cảm giác tôi là gì
?"

Anh nhìn lướt qua đôi mắt nâu với hàng mi dày và lần đầu tiên nhận thấy
có đốm sáng vàng trong chúng. "Tôi cảm nhận được là cô đang bực tức tối
về chuyện gì đó," anh nói, và sau đó không thể tin nổi là anh đã nói nó !
Chán ghét mình, anh chờ một sự phủ nhận không thể tránh khỏi.
"Đúng vậy," cô nói lặng lẽ.
"Thật sao?" anh quá sốc là cô đã thú nhận nó, và không có chút oán giận,
anh nhìn chằm chằm vào cô trong im lặng.
Một lúc sau, cô hơi mỉm cười và nhẹ nhàng thuyết phục anh cho một cuộc
đàm thoại hữu ích khác. "Anh có muốn tôi nói cho anh biết tại sao không?"
Nụ cười nhếch lên ở miệng anh. "Hãy nói nghe thử."
"Tôi biết rõ tôi là người mới vào nghề, và tôi vô cùng may mắn được làm
việc chung với anh trong vụ án này. Tôi đã thực sự không hy vọng là sẽ có
ấn tượng tốt với anh vào ngày đầu tiên, nhưng tôi đã làm vậy. Ngoài việc
rất có tổ chức," cô nói với một nụ cười nhanh, "anh làm tôi chú ý như một
người lãnh đạo thực sự xứng đáng. Không những vậy, tôi đã thật sự nghĩ
anh sẽ trở thành một trong những nhà lãnh đạo hiếm có, người cũng có tinh
thần đồng đội."

McCord lẽ ra cảm thấy được tâng bốc bởi lời nhận xét của cô nếu anh
không lập tức nhận ra rằng cô đang cố tình thổi phồng cái tôi của anh và
bơm căng niềm tự hào của anh vì cô muốn chắc chắn anh sẽ rơi bịch xuống
đất khi cô chọc thủng chúng. Cô thật sự khéo léo trong trò chơi này, anh
quyết định một cách chế giễu. "Và bây giờ, vì lý do nào đó, cô nhận biết tôi
là một kẻ hoàn toàn khốn kiếp chăng?"
"Không dám," cô nói, tia nhìn của cô trực tiếp và trung thực. "Nhưng anh là
một người thích chơi những trò chơi của đám đàn ông, như tất cả những
người đàn ông khác đã cố chơi với tôi. Và tôi là một người phụ nữ, người
một cách bất công mong anh sẽ được vĩ đại hơn và tốt hơn."