NGƯỜI QUẢNG ĐI ĂN MÌ QUẢNG - Trang 72

70

nguyễn nhật ánh

không bông hoa nào giống bông hoa nào trong hàng
vạn hàng triệu cái kia.

Và trò chơi kính vạn hoa lý thú, hấp dẫn, giá trị ở

chỗ cái động tác “lắc”. Cứ lắc một cái, một thế giới mới
lại hiện ra. Hệt như ông bụt vung cây phất trần. Hệt
như nàng tiên vẩy cây đũa phép. Thật là thần tiên, cái
lắc đó. Cái đồ chơi kỳ diệu này cũng đã một thời biến
mất, cũng đã khiến tôi một thời vất vả đi tìm. Rồi cũng
theo cái cách xuất hiện bí hiểm của cái phong linh, gần
đây nó được bày bán khắp nơi. Và thật kỳ cục, chả
rõ nhà sản xuất nào đã cải tiến cái “kính vạn hoa lắc”
thành cái “kính vạn hoa vặn”. Cầm ống kính bằng hai
tay, một tay giữ, một tay vặn. Vặn một cái, một bông
hoa lại hiện ra. Tất nhiên, thích thì cũng có thể lắc,
nhưng nhìn cái kính vạn hoa gồ ghề với hai lớp bao
quanh kia thật chẳng còn gì hứng thú để mà cầm về.

Nếu bạn không hiểu được sự phản cảm của tôi thì

bạn hãy tưởng tượng trước mặt bạn là một nàng tiên
đang nghiến răng vặn lấy vặn để cây đũa phép thay vì
ve vẩy nhẹ nhàng như... tiên. Nàng tiên hiện đại đó,
dù đẹp đến mấy, chắc cũng chẳng khiến bạn phải mất
công mơ mộng, phải không?

Buồn gì đâu!

Sài Gòn Giải Phóng chủ nhật, 27-5-2001

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.