NHÂN HÌNH QUÁN - Trang 104

“Michizawa, cho anh một cốc cà phê luôn nhé! Với lại, anh và cậu ấy cần

nói chuyện riêng với nhau chút xíu. Thật ngại quá, cô có thể tạm ra ngoài
được không?”

“Ấy không, Kakeba.” Tôi vội xua tay, “Không sao đâu, không cần làm

phiền cô ấy tránh ra ngoài đâu.”

Vừa dứt lời, thâm tâm tôi cực kỳ hoảng hốt.
Tôi vốn không muốn có mặt người thứ ba, thế mà lại bảo vậy để cô gái ấy

ngồi lại…

Hay là… phải, có lẽ lúc này, trái tim tôi đã bắt đầu rung động rồi.