mùa đẹp nhất ở Genovia. Cây cọ vào mùa thu đẹp vô cùng. Buổi phỏng vấn
đó thật đúng là một sự bôi bác. Chúng ta đã bỏ lỡ một cơ hội rất tốt để
quảng bá hình ảnh đất nước Genovia. Quá phí phạm!”
“Bà ơi, bà phải làm cái gì đó mới được. Cháu không biết ngày mai còn có
thể vác mặt đến trường được không nữa” – mình năn nỉ.
Bà vẫn tiếp tục câu chuyện của mình. “Ngành du lịch ở Genovia đang đi
xuống đáng kể từ khi chúng ta cấm không cho tàu du lịch cập vào vịnh. À
mà chúng ta cũng chẳng cần mấy đám khách du lịch dạng đó. Người gì mà
ăn mặc hở hang, chẳng khác nào vũ nữ thoát y. Nếu như cô ta chiếu vài
đoạn băng về các sòng bạc Casino hoành tráng và bãi biển tuyệt đẹp của
chúng ta thì có phải tốt không. Chúng ta có cả một bờ biển cát trắng tự
nhiên dọc Riviera. Cháu có nhận thấy điều đó không, Amelia? Monaco
cũng phải nhập cát trắng từ đó đấy”.
“Có khi cháu phải chuyển trường khác thôi. Bà nghĩ ở Manhattan này có
trường nào chịu nhận một học sinh 1,0 môn Đại số không?”
“Đợi đã… À đây rồi. Chương tình tiếp tục rồi. Họ đang chiếu vài cảnh về
cung điện của chúng ta. Ồ, còn có bãi biển nữa. Còn cái vịnh nữa kìa. Ôi
khu rừng ôliu mới đẹp làm sao. Đẹp quá! Rất tuyệt! Cái cô phóng viên đó
xem ra cũng còn khá. Chắc ta sẽ phải đồng ý cho bố con tiếp tục hẹn hò vơi
cô ta thôi”.
Rồi bà cúp máy cái rụp. Không buồn nói thêm với mình lấy một câu. Sao
chẳng ai coi mình ra cái gì thế nhỉ?
Mình đi thẳng vào phòng tắm của mẹ. Mẹ đang ngồi trên sàn nhà, nét mặt
có vẻ nhợt nhạt pha lẫn âu lo. Thầy G đang ngồi trên mép bồn tắm. Trông
thầy có vẻ đăm chiêu.
Cũng chẳng trách được thầy G vì chỉ vài tháng trước thầy ấy còn là một
giáo viên Đại số bình thường, còn bây giờ đã là bố của đứa em sắp chào đời
của công chúa xứ Genovia.
“Con cần phải tìm một trường học mới” – mình nói – “Thầy có thể giúp em
chuyện đó được không, thầy G? Ý em là, thầy có quen với ai đó trong hội
đồng giáo viên thành phố không ạ?”
“Ôi Mia. Chuyện không tệ đến mức đó đâu con” – mẹ nói.