NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA ASÈNE LUPIN - Trang 40

Lần này Floriani trả lời. Anh nói bình tĩnh, tính cách một

người

không dễ

lung lay vì một lời phản bác vô

nghĩa như vậy:

-

Tôi cũng nghĩ cửa sổ đóng nhưng phải chăng có một cửa nhỏ trổ phía

trên

?

-

Sao ông biết

?

- Trước hết đó là qui luật xây dựng các lâu đài thời cổ; sau nữa, phải có

vì nếu

không thì vụ trộm

không thể

giải thích nổi.

-

Quả thật có một lỗ trổ trên đấy nhưng

cũng

đóng kín như cửa sổ nên

người ta không để

ý đến nữa.

- Như vậy là sai lầm vì nếu lưu ý người ta sẽ

thấy nó được mở ra.

- Bằng cách nào

?

-

Tôi ví dụ, cũng như các cửa khác nó được mở

bằng một sợi thép có

vòng phía dưới. Chiếc vòng

đó

treo ở giữa cánh kính cửa sổ và chiếc hòm.

- Đúng, nhưng tôi không hiểu...
-

Như thế nầy: Nhờ một đường rãnh trong

ô

vuông cửa sổ, có thể

dùng

một dụng cụ như que sắt có móc bám vào chiếc vòng kéo xuống thì mở
dược cửa.

Bá tước dằn giọng:- Tuyệt

! Ông

bố trí như vậy thật dễ dàng, có điều ông

quên, ông bạn thân mến, không có đường rãnh nào

ô vuông cả.

- Phải có một đưòng rãnh.
-

Nếu có người ta đã thấy.

-

Để thấy phải nhìn xem nhưng người ta không nhìn. Đường rãnh có đấy,

không thể không có, dọc theo ô vuông sát chỗ mát - tít... tất nhiên theo
đường thẳng đứng.

Bá tước nóng nảy đứng dậy. Ông sải bước mấy lần trong phòng rồi lại

gần Floriani:

- Từ ngày ấy đến nay không ai bước vào phòng đó... Trong phòng không

có gì thay đổi...

- Như vậy, thưa bá tước, ông đi xem lại thực tế

có phù hợp với ý tôi

không.

-

Không phù hợp với một chi tiết nào, pháp luật đã xác định. Ông không

thấy, không biết gì mà nói ngược lại những gì chúng tôi thấy, chúng tôi