NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA ASÈNE LUPIN - Trang 62

- Anh thề với tôi thế nào

? Thề

anh không phải là anh, người đầy tớ

của

bà bá tước ấy à

?

- Đầy

tớ

nào

? Tôi là Dufour, ông hỏi chủ quán

xem.

- Đối với chủ quán là Dufour

đúng, nhưng với pháp luật là Danègre.

- Không, không

! Họ nói dối ông đấy.

Người lạ mặt rút trong túi áo ra một tấm danh thiếp đưa cho anh. Victor

đọc:

“Gremaudan, Phó thanh tra, tình báo mật". Anh ta run lên: -

Ông là cảnh

sát

?

-

Tôi không làm

đây nữa nhưng tôi thích nghề này và tiếp tục công việc

có lợi hơn, thỉnh thoảng khám phá vài vụ về..

vâng... như vụ

của anh.

- Vụ của tôi

?

-

Như vụ của anh. Một vụ đặc biệt nếu chiều theo ý tôi một chút.

- Nếu tôi không đồng

ý thì sao

?

- Anh phải đồng ý. Trong

hoàn cảnh không thể từ chối gì được.

Victor Danègre thầm lo ngại, hỏi:

- Có việc gì thế

? Ông nói đi.

-

Được rồi, ta đi vào vấn đề cho xong. Mấy chữ thôi: Tôi được cô

Sinclèves cử tới.

- Sinclèves

?

- Người thừa kế của bá tước phu nhân

d’Andillot.

- Và

sao

?

-

Cô ấy uỷ nhiệm tôi đòi lại viên ngọc. đen.

-

Viên ngọc đen

?

- Viên ngọc anh đã lấy trộm.
-

Nhưng tôi có đâu.

-

Anh có.

-

Nếu có, tôi là kẻ sát nhân

-

Chính anh là kẻ sát nhân.

Danègre cố

cười: - Thưa ông,

Rất mong là tòa án không cùng ý kiến đó.

Ông biết chứ, mọi bồi thẩm đều công nhận tôi vô tội. Và khi người ta tin

lương

tâm mình, ở lòng tin của mười hai người đứng đắn.