NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA MÍT ĐẶC VÀ CÁC BẠN - Trang 10

- Không, cái này kêu khẽ quá. Cậu đưa cho mình cái gì kêu to hơn cơ.

Kèn Đồng đưa cho bạn cây đàn vi-ô-lông. Mít Đặc cầm lấy, dùng chiếc

vĩ cọ vào dây đàn rồi nói:

- Mình muốn cái nào kêu to hơn nữa.

- Vậy thì cậu lấy cái kèn của mình.

- Được, mình sẽ thử xem.

Kèn Đồng vác cây kèn đồng lớn của chú đến, Mít Đặc ra sức thổi nên cái

kèn kêu ầm ĩ.

- Tuyệt quá! – Chú reo lên.

- Tốt đấy! – Kèn Đồng nói – Cậu thích cái kèn thì học chơi kèn đi.

- Tại sao tớ phải học nhỉ? Cứ thế là tớ cũng biết chơi rồi. – Mít Đặc nói.

- Mình thấy là cậu chẳng biết cóc gì hết.

- Mình biết đứt đi ấy chứ, cậu nghe này! – Mít Đặc lại ngậm cái kèn và

phồng mang trợn mắt lên thổi. Cái kèn thét: “Tuýt, t-u-ý-t!”

- Cậu hét đấy chứ có phải chơi kèn đâu! – Kèn Đồng nói.

- Không, tớ vẫn chơi, chơi mạnh và giỏi lắm.

- Đồ ngốc! Vấn đề không phải là chơi mạnh mà chơi thế nào cho hay!

- Nhưng rõ ràng là tớ chơi cũng hay đấy chứ!

- A, cậu cho thế là hay à? Nhất định là cậu chả có một chút khiếu âm

nhạc nào!