NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA MÍT ĐẶC VÀ CÁC BẠN - Trang 28

- Ê, các bạn, mình còn sống à?

- Ử, cậu còn sống. – Bác sĩ Thuốc Viên đáp. – Cậu nằm yên để mình

khám cho. – Bác sĩ lột quần áo chú ra nắn người rồi nghe ngực.

- Ghê thật, chẳng gãy chiếc gì cả! Chỉ mắc mấy cái dằm và tím bầm đôi

chỗ thôi.

- Tại cái ván nó đập vào lưng mình đấy. – Mít Đặc nói.

Bác sĩ Thuốc Viên lắc đầu:

- Mình sẽ lấy những cái dằm này ra cho cậu.

- Có đau không? – Mít Đặc đâm hoảng.

- Không, không đau đâu, rồi cậu xem, mình bắt đầu lấy cái dằm to nhất

đây.

- Ái -ái! – Mít Đặc hét.

- Gì thế? Chẳng lẽ đau lắm à? – Bác sĩ Thuốc Viên ngạc nhiên.

- Ừ, mình đau đấy!

- Đó là tại cậu tưởng ra thôi. Chịu khó một chút nhé!

- Không, chả phải là mình tưởng tượng ra đâu. Ái -ái -ái!

- Cậu cứ kêu toáng lên y như là mình lột da cậu ấy. Mà nào mình có lột

da cậu đâu chứ. Cậu đừng kêu, phải biết điều nào: đấy, cái dằm cuối cùng
đấy!

- Không, mình không ưng thế đâu! Mình muốn cứ để nó thế còn hơn.

- Xem nào, nếu để nó lại, nó sẽ thối ra và mưng mủ.