NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA MÍT ĐẶC VÀ CÁC BẠN - Trang 70

xuống nhìn chú. Cô mỉm cười dịu dàng với chú. Rồi cô cau mày, giơ một
ngón tay doạ và hỏi:

- Cậu vẫn thức như vậy đấy à? Cậu mở mắt này rồi lại mở mắt khác à?

Chú gật đầu và mở nốt mắt kia.

- Thế ra cậu không ngủ à?

Mít Đặc đáp:

- Tôi vừa thức dậy đấy.

Chú muốn nói thêm nữa, nhưng cô ta đặt một ngón tay lên miệng chú và

nói:

- Im đi, im đi! Cậu không được nói, cậu mệt nặng đấy.

- Tôi bị ốm à? Không phải đâu!

- Tại sao cậu lại biết! Cậu là bác sĩ đấy à?

- Không.

- Cậu xem đấy, cậu bảo là cậu không ốm. Cậu nằm yên cho tới lúc bác sĩ

đến; tôi đi tìm bác sĩ đấy. Cậu tên gì nhỉ?

- Mít Đặc, còn cô?

- Tôi tên là Mắt xanh.

- Tên hay nhỉ! – Mít Đặc nói.

- Tôi rất vui vì tên tôi đã làm cậu ưng ý. Cậu vẫn là một chú tí hon ngoan

đấy.